Tôi đi tìm tôi - Hành trình ngược thời gian trở về những điều cơ bản và chân thành nhất

Một thế giới không có khuôn mẫu, hệ thống, song sắt hay giáo điều vô nghĩa. Ở đó không có bất kì chân lý bất định nào cả. Cuộc hành trình "Tôi đi tìm tôi" của tác giả Nguyễn Phi Vân là thế giới như thế: giản đơn, nhỏ nhặt và rất đỗi đời thường.

--------------------------------------------------------------------
“Hành trình này đáng sợ, rất cô đơn. Khi giông bão ngoài kia, mong các bạn cứ trở về đây, đặt tay vào cánh cửa này, để chúng ta tìm được nhau, giữ niềm tin cho nhau trong cái thế giới ảo diệu ngoài kia đang mờ mịt” – Nguyễn Phi Vân
--------------------------------------------------------------------


Cuộc đời như chuyến tàu, mỗi sân ga người đi kẻ đến

Mạch ký ức của quá khứ như công tắc on/off, bạn lựa chọn tắt hay mở cũng như việc chọn giữa quên và nhớ. Đồng hành với hiện tại luôn có quá khứ, bởi nó đều là hai chiều kết dính tạo nên bạn ngày hôm nay. Đối với tác giả Nguyễn Phi Vân trong Tôi đi tìm tôi cũng vậy, quá khứ là những con người từ bốn phương trời mà chị được gặp, bị gặp và tình cờ gặp. “Họ đến, mang theo cơn mưa đầu hạ, giúp tôi nở hoa trên chính mảnh vườn xưa vốn nứt nẻ, khô cằn. Họ đến, để làm tôi đau, cho tôi hiểu thế nào là bóng đêm và vô ảnh. Tôi gật đầu, răn đe mình không được phép trôi về ngõ tối sình lầy. Và tôi thở phào khi họ bỏ ra đi. Họ đến, giúp tôi nhận ra khả năng vô giới hạn của bản thân, giúp tôi phá bỏ mọi thành trì những tưởng là tồn tại”.


Các câu chuyện Nguyễn Phi Vân kể về bạn bè khắp bốn phương, về những kỷ niệm thời thơ ấu, về hình ảnh người mẹ với bao gạo và buồng dừa lưu lại ký ức đậm sâu cho tác giả. Đó là tất cả là những dấu ấn sâu sắc nhất đọng lại không những trong ký ức mà còn trong trái tim chị, để mỗi lần nhớ về quá khứ là mỗi lần thấu hiểu thêm cuộc đời.


Hai mươi chương sách Tôi đi tìm tôi tượng trưng cho hai mươi ga tàu ngược thời gian quay về quá khứ: những sân ga hoành tráng, đìu hiu, những câu chuyện về thành công, thất bại, chuyện con người và những ngã rẽ đổi đời, phản tư, dằn vặt; những nụ cười có, những giọt nước mắt của niềm hân hoan cũng có. Từng trang sách là loạt cảm xúc tuần hoàn của nỗi buồn, niềm vui mà Nguyễn Phi Vân đã từng trải qua.


Những câu chuyện, những con người rất đời

Đó là câu chuyện của Chris – người đàn ông thành đạt có tất cả nhưng một mình ôm lấy nỗi đau về căn bệnh trầm cảm do bị xâm hại tình dục từ lúc lên mười. Ông là người điềm đạm, vững chãi, giữ chức Tổng giám đốc của một tập đoàn lớn, có một gia đình hạnh phúc và bình an. Những tưởng cuộc đời của Chris có tất cả, nhưng không! Thế giới nội tâm của ông cất giấu một quá khứ tật nguyền, của những lỗi lầm đắn đo không biết có nên tự vấn hay không. Bởi lẽ Chris chính là một trong nạn nhân của một vụ xâm hại tình dục trẻ em từ chính ông thầy hiệu trưởng một trường nam sinh mà ông theo học!


Đó là chàng trai Suhaime mãi mãi ra đi ở tuổi 27 vì khối u não. Trong chương “Giọt nước mắt 27” ta có thể bắt gặp hình ảnh Suhaime với nguồn năng lượng dồi dào, anh là đại diện cho con người tham công tiếc việc, cuộc sống của anh không phân biệt sáng tối, mắng gió mây mưa trên đời, chỉ có làm và làm, mà như theo biện pháp “nói quá” là làm không còn thời gian để ăn và thở. Anh chàng được tác giả mô tả là kẻ bất khả chiến bại, là ngôi sao rực rỡ, nhưng không ngờ một ngày ngôi sao đó buông xuôi tất cả sự tất bật thường ngày và trở về với cát bụi. Sự ra đi của Suhaime đã để lại cho Nguyễn Phi Vân những nút lặng, để nhìn, để ngẫm bài học trân quý từng hơi thở, biết yêu thương từng tiếng cười, nét khóc.


Là Marilyn – từ một thiên thần ngây ngô, dễ thương bỗng một ngày thiên thần “xụi lơ” hóa thành bóng đêm vì thứ chiến tranh văn hóa ngầm chốn chính trường. Mỗi ngày trong đời trôi qua đối với cô là một cuộc chiến. Marilyn chỉ thực sự chấm dứt cuộc sống giam cầm đó khi quyết định nghỉ việc.


Cuốn sách còn đưa người đọc về những câu chuyện thời thơ ấu được kể lại như thứ nước chắt lọc tinh khiết từ một tâm hồn rất đỗi giàu yêu thương như món cá ba đuôi kho “giết chết” niềm hạnh phúc riêng tư của anh trai tác giả. Và còn nhiều câu chuyện về con người, về biến cố trong đời của chính chị được kể lại rất thực và rất “đời”.


-------------------------------------------------
“Ai cũng có một chuyện đời để kể. Ai cũng giấu trong xà lim một bí mật không tên. Mở lòng ra, và lắng nghe trong sự rỗng không của những phán xét tầm thường, ta sẽ tìm thấy họ, thấy đời, và có cả bản thân mình trong đó” – Nguyễn Phi Vân
-------------------------------------------------


Các bài học trong quá khứ đưa bạn về những điều cơ bản và chân thành nhất

Sau những cuốn sách đã gây được ấn tượng như: Quảy gánh băng đồng ra thế giới, Tôi, tương lai và thế giới hay Cứ bay rồi sẽ cao, những ai yêu thích Nguyễn Phi Vân lại được dịp thưởng thức tác phẩm Tôi đi tìm tôi. Các nhân vật trong mỗi chương, họ không phải là hình tượng hư cấu, họ không chỉ có chỗ đứng và tính cách trên trang sách mà trong thực tế, họ là “người thật việc thật”.


Chris, Suhaime, cô bạn thân Marilyn, những người bạn, những câu chuyện về gia đình, những hành trình, biến cố trong cuộc đời của tác giả cung cấp cho ta một bức tranh trực diện về quá khứ. Hành trình đi tìm chính mình của họ đều khác nhau: Chris chỉ thực sự thoát được căn bệnh trầm cảm khi tìm được một bàn tay chìa ra giúp đỡ, xoa dịu vết thương ám ảnh trong quá khứ; Marilyn chỉ thực sự bừng tỉnh chỉ với một câu nói “Marilyn, you’ve changed”; Và chính tác giả Nguyễn Phi Vân, chị tìm lại được chính mình từ những người bạn, đồng nghiệp, đối tác, người quen và cả những người tình cờ gặp trên hành trình cuộc sống.


Với Tôi đi tìm tôi, bạn sẽ có chung cảm nhận đó là các nhân vật và chúng ta đều đã, đang hoặc từng là con rối được điều khiển bởi những cỗ máy của số phận. Từng câu chuyện tác giả kể ra không phải để bạn cảm nhận về những hồi ức đầy sướt mướt, mà để bạn phản tư về mục đích của cuộc đời. Đó cũng chính là điểm sáng của cuốn sách này, không phải là không khí dồn dập, ly kỳ hay nhẹ nhàng, trầm lắng. Mà là một cuộc trao đổi, những câu chuyện kể lại cho độc giả nghe về những bài học chị đã có được trong đời. Cho bạn đọc mà suy, mà ngẫm: “Ta sinh ra trong cuộc đời này để làm gì?”


Mỗi cá nhân trong thế giới này đều có nguy cơ bị sai lạc, như đi vào mê cung không tìm thấy lối ra trên con đường đi tìm lại chính mình. Đôi khi con người ta không biết mình cần gì, muốn gì, bởi lẽ mỗi người đều có những hộp bí mật chứa đầy những góc khuất được ngụy trang khéo léo. Chuyến tàu trở về quá khứ của Tôi đi tìm tôi là tấm gương phản chiếu hình ảnh khác của bản thân mỗi người. Cũng từ đó người đọc có thể xem xét những khác biệt giữa quá khứ và hiện tại để chúng ta có thể tìm lại bản thân.


------------------------------------------
“Sao cũng được. Lòng chật chội giữa tiền tài cũng được. Tâm bao la giữa bốn bề trống trải cũng OK. Cuộc đời mỗi người cuối cùng chỉ là hành trình tìm lại bản thân thôi. Có người tìm thấy, cũng có người tìm không thấy. Sự tiến hóa của linh hồn có quãng dài quãng ngắn, có nửa kiếp một đời, có vạn ngả trầm luân. Giữa chập chùng nhân gian, có – không chẳng chút ý nghĩa gì, khi ta không hiểu vì sao mình tồn tại.” – Nguyễn Phi Vân
------------------------------------------tôi đi tìm tôi
Bài mới nhất
Next Article